Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2018

Vô đề


LÊ THANH LONG

Vô đề

Mặt trời:
                    Gác núi buồn tênh
Người dẫm lên cỏ:
                   Gập ghềnh bước chân.
******
Người ngồi bên sóng:
                                    Thẫn thờ
Còn ta:
              Đứng giữa đôi bờ thực hư.


Thứ Tư, 2 tháng 5, 2018

"Buồn trông cửa bể..."


LÊ THANH LONG

“Buồn trông cửa bể…”

Học sinh buông chữ ngoài đầu
Làm đau con chữ, làm rầu nét son
Đêm ngày cha mẹ héo hon
Mải chơi lười học phí mòn thời gian

Mười hai năm, mấy gian nan
Chữ thầy em trả, nghèo nàn em đeo
Cuộc đời biết mấy gieo neo
Chăm đàn gà mái, ao bèo thả lươn

Bạn bè bay khắp muôn phương
Đông tây nam bắc con đường thênh thang
Người tiến sĩ, kẻ cao sang
Giáo sư, bác sĩ, đàng hoàng bước đi

Ngộ ra hiểu được chi chi
Biết đâu là dại, biết gì là khôn?!

Tìm đâu cho tới ngọn nguồn
Thày trò trong đục, xói mòn ở đâu?!
“Buồn trông nội cỏ dàu dàu”
Bể đời kiến thức vẫn màu xanh xanh.


Thứ Năm, 29 tháng 3, 2018

Nguyễn Du và Truyện Kiều


LÊ THANH LONG


Ông ngồi bút mực cầm tay
Ngước xem thời thế đổi thay nhường nào
Đường thơ mài sắc như dao
Ba đào nhân thế thấm vào thẳm sâu

Phong trần phủ trắng mái đầu
Khúc Kiều nối nhịp cây cầu thiên thu
Trăm năm gió cuốn Tố Như
Bánh xe thế sự cuốn mù mịt bay

Để đời một áng thơ hay
Hai trăm năm lẻ còn say lòng người
Tố Như ơi! Khóc lẽ đời
Khúc đàn “bạc mệnh” ngậm ngùi thế gian

Kiếp người chìm nổi, hợp tan
Câu thơ nhỏ máu, nỗi oan nàng Kiều
Trăm người yêu, chẳng được yêu
Lênh đênh một cánh đò chiều, lênh đênh

Phận người giữa chốn xông xênh
Một đời mắc nợ duyên tình đớn đau
Một thiên tình sử nát nhàu
Thiên thu còn động nỗi sầu nhân gian.

Mộng tình


LÊ THANH LONG

Mộng tình

Một mình trong cõi mưa bay
Em như cơn gió hoang say cõi trần
Bờ vai cõng vạt mây vần
Cõng hoang vu với bàn chân chạm trời

Em như mây gió cuộn trôi
Trong không gian vẫn thảnh thơi nỗi niềm
Lạc trong mây trắng cõi tiền
Đơn sơ như một con thuyền trôi ngang

Em ngồi bắt gió mây ngàn
Bắt mênh mông những vô vàn cuối thu
Trời trong mây nhẹ như ru
Em đong nỗi nhớ tưởng như đong trời

Sông mưa bong bóng trôi trôi
Bàn chân nhẹ bước trên đời khát khao
Phận người gió thét mưa gào
Tâm hồn em sáng ánh hào quang xinh

Nổi trôi trong cõi thế tình
Em mơ về cõi nhân sinh mở lòng.

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2018

Nghe ru tiếng đời



Nghe ru tiếng đời

Chén tình em uống cạn anh
Rồi mai xuân có còn xanh mái đầu
Đời người mấy ngả nông sâu
Tháng năm nước chảy bên cầu chờ mong

Tình đời gợn sóng lòng sông
Nghe trong hơi gió tiếng lòng của ai
Xuân chiều còn “nhất chi mai”
Em giờ còn tiếng thở dài như sương

Trời nghe tiếng vạc kêu thương
Kiều nghe tiếng sóng Tiền Đường Nguyễn Du
Trăng vàng khuyết một chiều thu
Lặng ngồi bên sóng nghe ru tiếng đời.

Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2018

Thơ ca theo dòng chảy thời gian


Thơ ca theo dòng chảy thời gian
   Thơ ca từ sâu thẳm nội tâm bước ra bằng những ngôn từ được sắp xếp một cách có chủ ý, do thăng hoa cảm xúc, rồi đi ra với đời, sống một cuộc sống riêng. Đứa con tinh thần đó có thể được chấp nhận hay bị đời lãng quên, còn phụ thuộc vào tài năng, sự chân thật, sự khéo léo, tinh tế trong kết cấu câu chuyện… của người sinh ra nó. Nói gì thì nói, thơ hay điều quan trọng bậc nhất phải là cái hay của ngôn từ, lời thơ tạo nên và ý nghĩa của nó mang lại, nhất là với thơ lục bát. Cái hay của thơ lục bát đi liền với ngôn từ, cũng như cái cách mà tác giả sử dụng ngôn từ, làm nổi bật nội dung mà mình muốn nói. Ngôn từ càng súc tích, càng lạ, càng chân thật thì càng hay. Thơ hay rất hiếm cho bất cứ ai làm thơ. Một bài thơ hay là bài thơ cuốn hút, gây được ấn tượng cho người đọc. Cái hay của một bài thơ còn do cái tình của tác giả truyền sang cho người đọc. Nếu tác giả không có tình cảm, không  chân thật, không rung động trong khi viết… thì không có cái gì để truyền cho người đọc cả, và cũng không có cái gì để người đọc phải suy ngẫm thêm nữa. Thơ chỉ nên nói ra một phần để người đọc còn có cái mà ngẫm nghĩ, thưởng thức, nhấm nhá, nhâm nhi từng câu chữ.
   Ngôn từ thì không có nhiều, nhưng khi sắp xếp nó lại theo cách này, hay cách khác lại trở nên mênh mông, vô cùng, vô tận… Làm thơ là nghệ thuật chơi chữ, nghệ thuật sắp xếp ngôn từ theo tư duy và tình cảm của tác giả một cách sống động. Thơ là cách ta vẽ ra một bức tranh bằng chữ, ta soạn ra một bản nhạc bằng lời, ta nói ra cái trìu tượng bằng ngôn từ cụ thể, và đặc biệt cũng có thể nói ra cái không thể nói ra bằng lời…
   Mỗi người có cách làm thơ của riêng mình, có cái riêng đặc thù của riêng mình, nó tựa như một bức tranh vẽ nên hình hài những tư duy, nội tâm, tình cảm, tính cách, cuộc sống, suy nghĩ của tác giả… qua thơ của ai đó ta có thể thấy được, hình dung được người đó là người như thế nào.
   Theo dòng chảy thời gian mọi sự vật trong thế giới xung quanh ta đều biến đổi không ngừng, kể cả vũ trụ rộng lớn mênh mông vô cùng vô tận. Thơ ca không nằm ngoài quy luật đó, nó cũng phải biến đổi theo quy luật của tự nhiên, theo sự biến đổi của tình cảm, suy nghĩ, tư duy, cách sống, quan điểm và cuộc sống vật chất, công nghệ, tiến bộ khoa học trong xã hội của con người hiện đại.
   Thơ ca biến đổi theo thời cuộc của dòng chảy thời gian có thể xẩy xa theo sự định hướng của con người, theo sự tự phát của mỗi cá nhân, theo trào lưu của cuộc sống… Nó biến đổi một cách đa dạng, xu hướng nào tồn tại được không phụ thuộc vào sự áp đặt của một ai đó, mà phụ thuộc vào sự hưởng ứng, sở thích, đồng cảm… của con người trong xã hội thời đó.
   Ngày nay có mấy xu hướng thơ đang tồn tại:
+ Xu hướng làm thơ chỉ chú ý đến ý nghĩa của bài thơ mang lại, bỏ qua tất cả mọi tiêu chí thơ trước đây; bỏ qua luật thơ, vần điệu, nhạc điệu, hình ảnh, câu chữ… Loại thơ này chọn người làm và cũng chọn người đọc, quần chúng yêu thơ có thích hay không thích thì còn chưa biết, nhưng người đọc sau khi hiểu ra ý nghĩa của bài thơ thì cũng cảm thấy thích thú, nhưng không để lại ấn tượng gì nhiều.
+ Loại thơ làm theo cảm hứng, cố ý dùng từ ngữ, câu chữ lạ, không tuân theo quy luật ngôn ngữ thông thường, không chủ ý xây dựng cốt truyện, không theo một chủ đề định sẵn, thường lan man, chuyển ý đột ngột, người đọc khó nắm bắt được chủ ý của tác giả. Loại thơ này đang là trào lưu được nhiều người bắt chước nhau.
+ Loại thơ được gọi là hậu hiện đại, thuộc lại thơ tự do, được một số nhà thơ có tiếng làm. Loại thơ này thường rất khó hiểu, cả về cách hiểu và cách làm, thường đề cao tính tự do tư tưởng. Loại thơ này người bình thường có cảm giác khó có thể hiểu được cái hay của nó, các nhà phân tích, bình luận cũng chỉ bình luận chung chung, chưa nói thật rõ về nó để người đọc hiểu thêm. Mỗi một loại hình thơ đều có cách thức làm và cách để hiểu nó.
+ Các loại thơ truyền thống được cải biến cho hay hơn, chủ yếu là làm mới câu chữ, cách thức kết cấu, làm mới, làm lạ, có nhiều tứ thơ lạ, biến đổi không ngừng. Loại thơ này nói chung bạn đọc hiểu được, gây được ấn tượng và sự thích thú cho người đọc.
   Không biết thơ hiện đại ngày nay có phải đang đi ngược lại với xu hướng thời đại - thời đại 4.0 - thời đại con người có rất ít thời gian và có nhiều việc phải làm hơn là ngồi ngẫm nghĩ về một bài thơ nào đó, mà bản thân mình không thể hiểu được.
   Ngày nay có rất nhiều loại hình thơ để các tác giả lựa chọn, kể cả việc sáng tạo ra các loại hình thơ mới, cái tiến các loại hình thơ đã có cho hay hơn, lạ hơn… Lựa chọn loại hình thơ nào để làm và để đọc là quyền của mỗi chúng ta. Loại hình thơ nào được nhiều người đọc và tồn tại lâu dài thì tương lai mới trả lời được. Ngay cả tương lai của thơ ca ở nước ta thế nào, vẫn là một câu hỏi còn bỏ ngỏ!
   Sự phát triển và nâng cao các loại hình nghệ thuật (trong đó có thơ ca) phải mang đậm sắc thái, hồn cốt, bản chất… của dân tộc mình. Đó là cái lẽ để tồn tại, phát triển lâu dài và là cái đích để mọi người hướng tới, ngày đêm trăn trở và đó cũng là những vấn đề mà thế giới người ta quan tâm tới những nền văn hóa đặc thù của các dân tộc và các địa phương riêng biệt. và muốn tồn tại thì phải phát triển và nâng cao cho phù hợp với đời sống và quan điểm của thời hiện tại và được người đương thời chấp nhận. Đó là một vấn đề cực kì khó không những làm đau đầu những nhà quản lí, người nghiên cứu và cả những người quan tâm.

Thứ Năm, 15 tháng 2, 2018

Xuân về


Xuân về

Mưa xuân bay nhẹ
Vũ trụ chuyển vần
Đất trời bừng mở
Mùa xuân tràn về.