Thứ Tư, 17 tháng 1, 2018

Thi bình thơ lần thứ 4

Thi bình thơ lần thứ 4
   Trần Ngọc Cư trong bài “Thi ca Mỹ sau thời độc sáng” đăng trong báo Văn Nghệ, số 31 (ngày 2.8.2014, trang 16) viết “… Vào khoảng thập niên 90, Nàng Thơ coi như đã trút xong hơi thở cuối cùng trên xứ Cờ Hoa…”. Nhận định của Trần Ngọc Cư không biết đúng hay sai?! Còn ở Việt Nam thì sao…?! Và nếu như không còn thơ nữa thì sẽ…?! Sau khi đọc bài báo tác giả Lê Thanh Long có làm bài thơ nhan đề “Nàng thơ bỏ đi”. Thi đàn Bình thơ Trường Xuân Việt Nam xin kính mời các bạn thơ, các nhà thơ, các nhà bình luận… bình bài thơ này.

Nàng thơ bỏ đi

Em đừng đi
hỡi nàng Thơ!
Trăng vàng
đang rải bên bờ cát xinh
Gió
còn thức suốt năm canh
Người còn mơ mộng,
ngày xanh chưa tàn.

Nàng đừng
bỏ chốn trần gian
Về nơi cô quạnh,
mà oan tiếng đời!
Đừng về
xây mộng cùng trời
Rưng rưng,
nhìn ánh trăng cười,
bỏ đi.

Xuân về ủ mộng tương tri
Trăm năm
rồi cũng còn gì nữa đâu!
Dõi theo
phong nguyệt bạc đầu
Sang xuân
kiếm một cơi trầu,
đi em!

Em đừng
kéo rủ màn đêm
Buông câu hờ hững,
mà nhen lạnh lùng
Ngày xưa
phong nguyệt tưng bừng
Mà nay
em bỏ giữa chừng,
em đi!

Xuân còn,
hồn chẳng còn chi
Đêm xuân tỉnh giấc,
thấy gì nữa đâu!
Một vầng trăng lạnh
ngang đầu
Hoang mang,
nước chảy qua cầu nhân gian.

Bài vở xin gửi về địa chỉ:
1. Lê Thanh Long, phòng 1101, nhà CT7A, Khu đô thị mới Dương Nội,      P. Dương Nội, Q. Hà Đông, Hà Nội.
2. Hoặc theo địa chỉ Email: lethanhlong123@yahoo.com.vn

Thứ Bảy, 6 tháng 1, 2018

Lê kỷ niệm 5 năm thành lập Thi đàn Bình thơ Trường Xuân Việt Nam

Lễ kỷ niệm 5 năm thành lập
Thi đàn Bình thơ Trường Xuân Việt Nam

   Ngày 24.12.2017 Thi đàn Bình thơ Trường Xuân Việt Nam tổ chức Lễ kỷ niệm 5 năm thành lập (22.01.2013 - 22.01.2018) trong không khí vui tươi, trang trọng và đầm ấm. Các hội viên và các Chi hội Trường Xuân ở khắp nơi đã về dự cùng với các vị khách mời và các bạn thơ có quan hệ với Trường Xuân và tập san Trường Xuân đã về dự rất đông vui.
   Chủ tịch thi đàn Bình thơ Trường Xuân báo cáo công tác 5 năm qua và phương hướng hoạt động trong thời gian tới. Trao giải cuộc thi thơ lục bát chủ đề “Quê hương yêu dấu”. Trao giải cuộc thi bình thơ. Tặng giấy khen cho hội viên có thành tích xây dựng và phát triển Trường Xuân.
   Buổi Lễ kỷ niệm diễn ra trang nghiêm, long trọng và đã thành công rực rỡ.
   Sau đây là một số hình ảnh của buổi Lễ kỷ niệm:












Chủ tịch đoàn buổi lễ kỷ niệm



Phó Chủ tịch Trường Xuân, Tổng Giám đốc Công ty Đá Mỹ nghệ Minh Đức khai mạc buổi lễ



Chủ tịch Thi đàn Bình thơ Trường Xuân Việt Nam Lê Thanh Long đọc báo cáo



Chủ tịch Hội Đá quý Việt Nam TS. Hoàng Thế Ngữ phát biểu


Phó Chủ tịch, Tổng thư ký Ngô Thế Học đọc quyết định khen thưởng. Chủ tịch Hoàng Thế Ngữ, Phó Chủ tịch Ngô Thế Học trao tặng giấy khen cho HV Trường Xuân


Chủ tịch danh dự Trường Xuân, Viện sĩ Đinh Văn Nhã phát biểu











Phó Chủ tịch Trường Xuân, TSKH Trần Duy Quý tổng kết cuộc thi thơ




















Phó Chủ tịch Trường Xuân TS. Tổng Giám đốc Đinh Văn Hiến tổng kết cuộc thi bình thơ


Văn nghệ chào mừng của Đội văn nghệ Trường Xuân

Tốp ca nam nữ




Múa





Ngâm thơ


Thứ Năm, 4 tháng 1, 2018

Thông báo về cuộc thi thơ và thi bình thơ

THÔNG BÁO VỀ CUỘC THI THƠ 
VÀ THI BÌNH THƠ

   Thi đàn Bình thơ Trường Xuân đã phát động cuộc thi thơ lục bát về chủ đề “Quê hương yêu dấu” và cuộc thi bình thơ của hai tác giả Quỳnh Mai và Trần Duy Quý. Ban biên tập đã nhận được nhiều bài gửi dự thi ở khắp nơi trong toàn quốc gửi đến. Thi đàn Bình thơ Trường Xuân Việt Nam xin chân thành cảm ơn các tác giả đã gửi bài đến dự thi.
   Ban biên tập của cuộc thi đã làm việc nghiêm túc, có trách nhiệm và đã chọn ra các tác giả xứng đáng đoạt giải.
   Về cuộc thi thơ lục bát chủ đề “Quê hương yêu dấu” Ban biên tập đã chọn  được 3 tác giả giải A là:
1.   Nguyễn Văn Thích (Hưng Yên)
2.   Nguyễn Khắc Khoan (TP. Hồ Chí Minh)
3.   Nguyễn Ngọc Chiến (Quảng Trị)
   Về cuộc thi bình thơ Ban biên tập đã chọn được 3 tác giả giải A là:
1.   Nguyễn Lộc
2.   Nguyễn Xuân Hiến
3.   Phạm Thị Phương Dung
   Cuộc trao giải đã được tiến hành vào dịp kỷ niệm 5 năm thành lập Thi đàn Bình thơ Trường Xuân Việt Nam vào 8 giờ ngày 24.12.2017, tại nhà hàng Đức Tín II, 37 Bà Triệu, Hà Đông, Hà Nội.

Thứ Ba, 2 tháng 1, 2018

Nguyễn Du và Phật giáo trong tác phẩm Truyện Kiều

NGUYỄN DU VÀ PHẬT GIÁO
TRONG TÁC PHẨM TRUYỆN KIỀU

                                                                  LÊ THANH LONG

N
guyễn Du sống trong một xã hội nhiều biến động, rối ren, trong đại gia đình nhiều thăng trầm ở giai đoạn suy thoái, họ Nguyễn Tiên Điền sa sút, tiêu điều. Ngay từ nhỏ Nguyễn Du đã gặp nhiều biến cố, cuộc sống long đong, lận đận. Ông đọc nhiều, biết nhiều, chịu ảnh hưởng của nhiều luồng tư tưởng, triết lý đương thời. Ông sống trong một xã hội chế độ phong kiến đã mục nát, lung lay và trong hoàn cảnh bản thân không thể nói ra chính kiến của mình. Ông thu mình lại. Vì vậy trong Truyện Kiều các luồng tư tưởng, triết lí nhân sinh cứ trộn lẫn, hòa vào nhau, khó phân định ra  rạch ròi.
   Truyện Kiều của Nguyễn Du thực chất là một tác phẩm thơ hiện thực, phản ánh xã hội thời Nguyễn Du đang sống, phản ánh hiện thực sinh động tư tưởng, triết lí nhân sinh của Nguyễn Du. Tuy không đưa ra một triết lí xuyên suốt, nhưng phản ánh các triết lí nhân sinh mà Nguyễn Du đã tiếp nhận được trong sách vở, trong thực tế xã hội đương thời và quan niệm sống của nhân dân cũng như bản thân ông. Nho giáo, Phật giáo, Lão giáo và giáo lý, đạo lý của xã hội Việt Nam thời Nguyễn Du sống hòa quyện trong Truyện Kiều.
   Phật giáo không chỉ là một tôn giáo với hệ thống thần linh và nghi lễ thờ cúng mà còn là một học thuyết triết học sâu sắc lí giải về quan niệm sống của con người và những vấn đề liên quan đến con người và cuộc sống con người. Phật giáo ảnh hưởng sâu sắc đến quan điểm sống của Nguyễn Du trong khi viết Truyện Kiều thông qua khái niệm nhân quả, nghiệp báo, tâm… thể hiện trong cuộc đời của Thúy Kiều và các nhân vật khác. Phật giáo hướng con người tới các giá trị chân - thiện - mỹ làm việc tốt, tránh xa cái ác. Triết lý nhân sinh của Phật giáo thể hiện trong quan niệm về nhân quả, nghiệp báo, luân hồi. sống trong luân hồi, thoát khỏi luân hồi, chấm dứt sinh tử, có được Niết bàn an vui.               
   Về cõi Niết bàn thực chất là một sự tự an ủi của con người sau bao biến cố, đau khổ, vui buồn ở cõi trần gian, thanh thản mà nhắm mắt, xuôi tay. Thuyết nhân quả thực chất là để răn đe con người đừng làm việc xấu, việc ác và phải luôn cố gắng trong mọi việc để đạt được kết quả tốt đẹp, để lại lộc trời, lộc đời cho con cháu. Cho mình sướng là mình sướng, cho mình khổ là mình khổ. Phật giáo là chỗ dựa tinh thần của con người trong cuộc sống đầy bất trắc và đầy cám dỗ.
   Theo Phật giáo thì ở đời không có gì là không có nhân duyên, nhân duyên đó kết hợp thành cái nghiệp. Mọi khổ đau của con người là do mình gây ra. Đó là cái nghiệp, là cái số của Thúy Kiều. Nghiệp theo Phật giáo là cái mà ta yêu thích, mong ước và làm theo, đó là căn nguyên của mọi khổ đau. Trái với cái định mệnh (của Nho giáo) là cái sức mạnh xa lạ từ bên ngoài đè nén ta.                                             
   Nghiệp là cái số mệnh do mình làm ra, Làm việc thiện thì được hưởng thiện nghiệp, làm việc ác thì phải chịu ác nghiệp hay nghiệp chướng, nghiệp báo hay quả báo là một trong 24 nhân duyên của kiếp người.
   Triết lý luân hồi của đạo Phật: “Kiếp xưa đã vụng đường tu/ Kiếp này chẳng kẻo đền bù mới xuôi” hoặc “Kiếp này trả nợ chưa xong/ Làm chi thêm một nợ chồng kiếp sau”.   Trước cám dỗ của cuộc sống người ta tạm thời quên đi lời răn dạy của Phật, sau những thất bại trầm luân, khổ ải người ta tìm đến cứu cánh của Phật làm chỗ dựa tinh thần, an ủi, động viên… để tiếp tục sống. Giữa cuộc sống đời thường và đạo lý nhà Phật cứ xung đột, thăng trầm trong bản thân mỗi con người, nhất là trong xã hội hiện đại có biết bao cám dỗ, ham muốn hưởng thụ. Cái sung sướng, giầu sang hưởng thụ lên đến tột đỉnh và cái khổ xuống đến tận đáy sâu thẳm. Thiên đàng và địa ngục tồn tại ngay trong thực tế dương gian, chứ không còn là trong tưởng tượng nữa. Triết lí Phật giáo cũng biến đổi và sự tiếp nhận, quan niệm lời răn dạy của Phật trong lòng người hiện đại cũng thay đổi theo cách nghĩ, cách hiểu của bản thân họ. Cá nhân được đề cao, đồng tiền thống trị và có lẽ lời Phật dạy là cứu cánh cuối cũng khi sa cơ, lỡ bước. 
   Mệnh của Nho giáo là thiên mệnh (mệnh trời). Số phận của con người đã được Trời sắp đặt sẵn, làm trái ý Trời sẽ bị phạt. Vua là Thiên tử (con Trời) thay Trời trị dân: “Ngẫm hay muôn sự tại trời/ Trời kia đã bắt làm người có thân/ Bắt phong trần phải phong trần/ Cho thanh cao mới được phần thanh cao”. Nói về cái số (phận) của con người “Có trời mà cũng hại ta? Khi nên trời cũng chiều người”. Ngược lại Nguyễn Du cũng có câu thơ không tin vào trời: “Xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều”.
   Còn Lão giáo với triết lí vô vi phóng khoáng, sống tự do phiêu lãng nơi mây bay hạc lánh. 
   Trong Tuyện Kiều trước tiên Nguyễn Du thể hiện tư tưởng, triết lí nhân sinh “Tài mệnh tương đố”: “Trăm năm trong cõi người ta/ Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau/ Lạ gì bỉ sắc tư phong/ Trời cao quen thói má hồng đánh ghen”.
   Trong một xã hội phụ nữ phải tuân thủ lễ giáo “Công dung ngôn hạnh” theo thuyết “Tam tòng tứ đức” của Khổng Tử mà Thúy Kiều dám: “Xăm xăm bằng lối vườn khuya một mình/ Vì hoa nên phải đánh đường tìm hoa”. Vì tình yêu Thúy Kiều vượt qua cả lễ giáo phong kiến đương thời, tư tưởng tư do yêu đương chưa từng có thời đó, nên Thúy Kiều bị một số nhà nho lên án, tẩy chay Truyện Kiều, cho rằng Thúy Kiều đĩ thõa. Nhưng thực ra quan điểm về tình yêu, hôn nhân và gia đình của Thúy Kiều rất nghiêm túc: “Đạo tòng phu lấy chữ Trinh làm đầu/ Đã nguyền hai chữ đồng tâm/ Trăm năm thề chẳng ôm cầm thuyền ai”. Cho đến bây giờ tư tưởng tự do hôn nhân, tự do tìm hiểu ở giới nữ trẻ mới đạt đến tư tưởng tiến bộ như Thúy Kiều thời ấy, sau khoảng 150 năm Truyện Kiều ra đời. 
   Theo quy luật tự nhiên mọi sự vật đều không ngừng biến đổi, Phật giáo cũng vậy và Nguyễn Du cũng vậy. Ông viết Truyện Kiều trước tiên theo tiếng gọi của tình cảm lòng mình, theo luân lí của hiện thực xã hội đương thời trước khi nghĩ đến triết lý và giáo lý nhà Phật và các giáo lí khác. 
   Có lẽ trong khi viết Truyện Kiều những tư tưởng có sẵn trong người Nguyễn Du cứ bộc lộ ra. Ta thấy Nguyễn Du khi viết Truyện Kiều không có một tư tưởng chủ đạo xuyên suốt mà nó cứ đan xen, trộn lẫn các luồng tư tưởng, quan điểm, triết lí nhân sinh khác nhau: Phật giáo, Nho giáo, Đạo giáo… đến tư tưởng hiện thực trong xã hội đương thời.
   Quy luật của tự nhiên là thay đổi, biến đổi để thích nghi, con người, Phật giáo và xã hội cũng vậy. Tư tưởng, cách sống, cách nghĩ và nhân sinh quan của con người hiện đại khác xa so với thời Nguyễn Du, cách hiểu của con người thời nay về Phật giáo cũng khác xưa. Trong thực tế khi viết Truyện Kiều liệu Nguyễn Du có thực sự muốn đưa ra một triết lí nhân sinh nào đó của cá nhân mình hay chỉ nêu ra những tư tưởng, triết lý nhân sinh trong xã hội  thời ông đang sống theo cách nhìn - nhân sinh quan của riêng ông.                                                        
   Nho giáo, Phật giáo, Lão giáo và giáo lý, đạo lý của xã hội Việt Nam hòa quyện trong xã hội, trong mỗi con người. Nổi bật nhất trong giáo lý, đạo lý của xã hội Việt Nam là chữ hiếu đối với cha mẹ, điều này còn được răn dạy trong Nho giáo (Trung hiếu tiết nghĩa,   Công dung ngôn hạnh). Thúy Kiều được ca ngợi, yêu quý chính là lòng hiếu thảo, liều thân bán mình chuộc cha: “Thà rằng liều một thân con/ Hoa dù rã cánh lá còn xanh cây/ Hổ sinh ra phận tơ đào/ Công cha nghĩa mẹ kiếp nào trả xong”. Tình yêu và sự chung thủy truyền thống: “Nhớ lời nguyện ước ba sinh/ Còn duyên may lại còn người/ Còn vầng trăng cũ còn lời nguyền xưa/ Tiếc thay chút nghĩa cũ càng/ Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng/ Dẫu rằng vật đổi sao dời/ Tử sinh cũng giữ lấy lời tử sinh”.                   
   Triết lí nhân sinh của Nguyễn Du trong Truyện Kiều thể hiện một cách sáng rõ trong nội hàm câu thơ: “Mới hay muôn sự tại trời/ Trời kia đã bắt làm người có thân”. Mỗi người sinh ra đều có một thân phận. Muôn sự đều do trời. Trời ở đây là trời trong Nho giáo, thiên mệnh do giai cấp thống trị chi phối (con trời) thay trời trị dân, trời trong Phật giáo là cái số mình như vậy, trời của Lão giáo là tự do phiêu lãng nơi mây bay hạc lánh, cuối cùng trời là giáo lý, đạo lý của xã hội Việt Nam - nơi mình đang sống, là thiên thời, địa lợi, nhân hòa mình có được.
   Trong xã hội Việt Nam Nho giáo chỉ còn lại là những thuần phong mỹ tục, đối nhân xử thế theo đạo lý truyền thống của dân tộc. Phật giáo dần trở thành đạo đức về từ bi bác ái, tu nhân tích đức. 
   Nho giáo, Phật giáo, Lão giáo đã để lại dấu ấn trong tâm lý, tính cách của người Việt Nam cùng với đạo lý truyền thống dân tộc trở thành đạo đức văn hóa riêng của con người, dân tộc Việt Nam. Các triết lý nhân sinh hòa quyện vào nhau vừa có thể cầu trời vừa có thể khấn Phật, song vẫn tự tin ở bản thân mình. 
   Cuối cùng Nguyễn Du chốt lại triết lý nhân sinh của riêng mình: “Phúc họa đạo trời/ Cội nguồn cũng ở lòng người mà ra/ Có trời mà cũng hại ta/ Thiện căn ở tại lòng ta/ Chữ tâm kia với bằng ba chữ tài”. Tất cả cội nguồn mọi sự cũng là do mình, ở mình mà ra. Cái mà Nguyễn Du có được trong Truyện Kiều được dẫn dắt bởi chính hiện thực xã hội và tình cảm yêu ghét của ông đối với cuộc đời, đối với cái đẹp. Những câu thơ hay là tự đáy lòng ông bộc lộ ra một cách tài tình: “Đau đớn thay phận đàn bà/ Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung”. Đâu chỉ có riêng Thúy Kiều đau khổ, tủi nhục mà đó là nỗi khổ chung của phụ nữ thời ông sống. Chỉ có người thông cảm, yêu thương con người sâu sắc và có lòng vị tha mới có thể rung động để viết ra được những câu thơ hay đến vậy. 
   Mối tình đầu sâu sắc của Thúy Kiều với Kim Trọng là cái chìa khóa mà Nguyễn Du dựa vào để mô tả tâm trạng, nỗi lòng, trạng thái tâm lý đặc biệt của Thúy Kiều, làm bộc lộ ra bản chất tốt đẹp của Thúy Kiều 15 năm ở chốn lầu xanh (chung thủy, nhớ thương, hiếu thảo… ) và từ đó thể hiện được cái tài kiệt xuất của ông trong từng câu thơ. Truyện Kiều nổi tiếng trước hết vì nó là tác phẩm thơ với những vần thơ sâu thẳm, thăng hoa tuyệt diệu: “Dặm khuya ngất tạnh, mù khơi/ Thấy trăng mà thẹn những lời non sông/ Long lanh đáy nước in trời/ Thành xây khói biếc non phơi bóng vàng/ Bốn phương mây trắng một màu/ Trông vời cố quốc biết đâu là nhà/ Phận bèo đâu quản nước sa/ Lênh đênh đâu nữa cũng là lênh đênh”.                                                         Truyện Kiều đã sống được khoảng 150 năm (1871-2017) và sẽ còn sống mãi với nhân dân Việt Nam.