Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017

Hội thảo "Doanh nhân với Truyện Kiều, Truyện Kiều với doanh nhân"

Nhân dịp kỷ niệm 197 năm ngày mất của Đại thi hào Nguyễn Du (11/8 AL), Hội Kiều học Việt Nam và Tổng Công ty Havico long trọng tổ chức cuộc Hội thảo «Doanh nhân với Truyện Kiều, Truyện Kiều với doanh nhân» vào ngày 30/9/2017. Tới dự Hội thảo có đông đủ các Giáo sư, nhà nghiên cứu, doanh nhân, BCH, hội viên Hội Kiều học Việt Nam, các nhà báo và những người yêu mến Truyện Kiều. Cuộc Hội thảo do Giáo sư Phong Lê Chủ tịch Hội Kiều học Việt Nam và TS. Phạm Tuần Tổng Giám đốc Công ty Havico chủ trì. Cuộc Hội thảo diễn ra trong bầu không khí chân tình, cởi mở, có tính học thuật cao. Sau đây là một số hình ảnh tiêu biểu:

                   Giáo sư Phong Lê Chủ tịch Hội Kiều học Việt Nam khai mạc Hội thảo



                                         Giáo sư An (Hàn Quốc) phat biểu ý kiến

TS. Phạm Tuần Tổng Giám đốc Tổng Công ty Havico phát biểu




Chủ tịch đoàn Hội nghị





Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017

Truyện Kiều riêng một Nguyễn Du

Nhân ngày giỗ Đại thi hào Nguyễn Du 10/8 Âm lịch
Tác giả Lê Thanh Long xin có bài thơ kính dâng lên Cụ.

LÊ THANH LONG

Truyện Kiều riêng một Nguyễn Du

Nguyễn Du ơi! Tố Như ơi!
Ba trăm năm liệu còn người khóc ông!
Truyện Kiều như một dòng sông
Chảy thành biển cả hòa trong lòng người.

Nguyễn Du ơi! Tố Như ơi!
Ba trăm năm liệu còn người khóc ta!
Truyện Kiều như một bông hoa
Nở trong cõi sống, hương xa cõi ngoài.

Nước ta chưa có một ai
Vượt qua được bức tượng đài Nguyễn Du
Truyện Kiều riêng một Nguyễn Du
Lời thơ tuyệt đỉnh ngôn từ thanh tao.

Phận Kiều chìm nổi ba đào
Truyện Kiều phát sáng ánh hào quang xa
Phận ông nghèo dưới mái nhà
Giầu trong trang sách, mấy tòa văn chương.

Nổi chìm trong cõi vô thường
Đến khi khép mắt, chẳng vương bụi trần
Trải đời mấy bậc gian truân
Thâm sâu trang sách, sáng ngần tư duy.

Riêng mình một cõi biên thùy
Câu lục vừa khép, bát thì mở ra
Lục bát mọc lá, thêm hoa
Nguyễn Du luật mới, xem là luật chung.

Nỗi lòng nhớ Cụ rưng rưng
Câu thơ chìm nổi - bỗng dưng khóc mình!
Đa mang quyện với đa tình
Ngàn câu nhỏ lệ chúng sinh, khóc đời.

Con ngồi nước mắt đầy vơi
Mà như nghẹn lại trong lời Cụ than!
Truyện Kiều trong cõi nhân gian
Ngàn năm thưa Cụ, giờ đang mỉm cười!

Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

Về nơi gió cát

LÊ THANH LONG

Về nơi gió cát

Ta về thăm gió trăng ơi!
Về tìm lại giậu mồng tơi, đâu còn.
Mênh mang đây bến trăng non
Bờ tre mái rạ có còn nhớ ta?

Đường đời mấy nẻo sương sa
Người đi gió bụi mắt nhòa thời gian
Về tìm hạt bụi hòa tan
Trăm năm sương gió ngồi than sóng hồ.

Về tìm lại hạt muối khô
Hạt mồ hôi tự bao giờ còn lăn.
Trăng hồ, chiếu đất, trời chăn
Mình trần, nón lá, tóc khăn, chống trời.











Quê ơi! Một đĩa dầu vơi
Tháng năm giữ ngọn lửa đời thiêng liêng
Chiều vàng nhuộm cánh sầu miên
Thời gian vỗ sóng nhịp thuyền lênh đênh.

Thứ Tư, 12 tháng 7, 2017

Thơ là của riêng ta

LÊ THANH LONG

THƠ LÀ CỦA RIÊNG TA

   Thơ ca là nơi để chia sẻ, thể hiện tâm tư, tình cảm. nỗi lòng, mong ước, là nơi để ta giao lưu… và đơn giản đó là nơi để ta viết ra cái ta muốn viết.
   Thời nay những quan điểm, suy nghĩ, nhìn nhận các vấn đề của xã hội và thời cuộc là vô cùng đa dạng và nhạy cảm, thể hiện nó ra như thế nào và bằng cách nào cũng lại vô cùng mênh mông và đa dạng. Mỗi người một ý thích, mỗi người có một cách viết khác nhau, cái tôi được thể hiện một cách tối đa, có người thích viết đơn giản, mộc mạc, mô tả tâm tư tình cảm, sự vật, sự việc một cách chân thành, không cầu kỳ như con người vốn có của họ, có người thích chọn chữ, chọn câu, chọn ý độc đáo, lạ và sâu sắc, có người lại chỉ chú ý đến nội dung ẩn chứa ở đằng sau câu chữ, bỏ qua tất cả vần điệu và hình ảnh… Đó thuộc về bản chất, nội tâm, tính đơn giản, tính hoa lá, sự sâu nặng, nhạy cảm… trong suy nghĩ, trong tâm hồn, tích cách, quan niệm và khả năng tư duy trời phú của mỗi người, không ai giống ai. Sinh ra mỗi người đã là một thực thể khác nhau rồi, đa dạng trong tự nhiên cũng như đa dạng trong thơ ca là điều cần có, cần thiết và cũng là điều hiển nhiên.
   Thơ ca mênh mông, vô định, vô cùng, vô tận và vô ngôn… để có thể nói cho hết được về nó. Thơ ca của mỗi người cứ hiện ra cái hình hài và bản chất của nó một cách tự nhiên, một cách đột xuất, đột biến và đột ngột trong một giây, một thời khắc nào đó của tâm tư, tình cảm của con người, thoáng đến và rồi đột ngột biến mất nhanh đến nỗi có khi không kịp ghi lại… nó được người đời gán cho một từ rất hoa mỹ là sự thăng hoa cảm xúc. Đó chính là sự đa dạng, sự mê hoặc khó nắm bắt, khó đoán định của thơ ca.
   Sự khen chê trong thơ ca cũng tùy vào quan niệm, quan điểm, sự đồng cảm, đồng điệu, đồng cảnh của mỗi người… Ta cứ làm thơ theo cách mà ta thích, theo cách mà ta nghĩ, theo quan điểm mà ta sống và theo cuộc sống mà ta có, đó chính là thơ của riêng ta.

Chủ Nhật, 2 tháng 7, 2017

Một

LÊ THANH LONG

Một

Một lời là mấy xa xăm
Một duyên là mấy mươi năm đợi chờ
Ai xui con nhện giăng tơ
Trăm năm rồi, vẫn còn mơ về người

























Một giây là mấy nhiêu lời
Một năm là mấy đầy vơi nghĩa tình
Một nhìn là mấy đinh ninh
Một mênh mông, một lặng thinh, một buồn!

Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2017

Vũ trụ hát

LÊ THANH LONG

Vũ trụ hát

Lang thang trong cõi luân hồi
Bắt câu thương nhớ, bắt lời tri âm
Ngoài kia vũ trụ âm thầm
Trong này lặng một tiếng trầm nhân gian


















Thương nhau ngọt khúc tơ vàng
Nhớ nhau lưu luyến tiếng đàn vọng lâu
Đàn Kiều gẩy khúc tình đâu?
Nguyễn Du thắp lửa ngàn câu thơ thần













Nghe trong vũ trụ trong ngần
Tiếng thơ còn đó xoay vần muôn sau
Ngàn xưa còn đọng chén sầu
Lời xưa vọng lại vẫn nhàu tâm can

Bao giờ tiền bạc tiêu tan
Để nghe vũ trụ ngân vang tiếng đàn!

Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

Qua

LÊ THANH LONG

Qua

Qua bao nhiêu bậc thời gian
Để lên, để xuống, để sang làm người
Qua bao nhiêu bậc đất trời
Để dân, để nước, để đời bao dung

















Qua bao nhiêu núi, nhiêu rừng
Để chân đứng thẳng, để lưng không còng
Qua bao nhiêu suối, nhiêu sông
Để hồn dân tộc tụ trong đồng bào

















Qua bao cay đắng, ngọt ngào
Để thương để nhớ, để trào tâm tư
Qua bao xiềng xích, ngục tù
Mới giành được chữ tự do của đời

Vượt qua bao bậc thành người
Dại khôn cũng giữ cái trời ban cho.